“Ước mơ không phải là cái gì sẵn có, cũng không phải là cái gì không thể có”- Lỗ Tấn

“Ước mơ không phải là cái gì sẵn có, cũng không phải là cái gì không thể có”

Lỗ Tấn

Tôi sẽ bắt đầu bài viết này bằng một câu chuyện nhỏ.

Cách đây không lâu, tôi may mắn được tham gia một buổi học trí dục với chủ đề “Ý chí nghị lực quyết tâm vươn lên học giỏi”. Chắc sẽ chẵng ai nghĩ chuyên đề này thì liên quan gì đến ước mơ, nhưng đối với tôi thì có đấy. Trong suốt buổi học, thầy giáo không dạy chúng tôi bằng những triết lý cứng ngắt, tẻ nhạt, thay vào đó là hình ảnh, là âm thanh, là những câu chuyện có thật trên đời. Thầy kể câu chuyện về những con người dù mất mát về cơ thể nhưng không khuyết tật về tinh thần, vẫn quyết tâm học giỏi. Và trong đó có cả câu chuyện về anh sinh viên đại học kinh tế Phạm Duy Tùng đã chiến đấu đến cùng với căn bệnh ung thư quái ác để đạt được ước nguyện của đời mình.

Mười hai năm đèn sách, không ngại khó khăn, anh nuôi dưỡng trong mình hoài bão được đặt chân vào giảng đường đại học. Chính giờ phút quyết định, mơ ước sắp thành thì căn bệnh quái ác lại ấp đến như một bản án. Ngày anh trở thành tân sinh viên đại học Kinh tế, giữa niềm vui tột cùng của gia đình và bạn bè thì chẳng ai ngờ rằng không bao giờ anh còn có thể viết tiếp câu chuyện đời mình.

Câu chuyện đẫm nước mắt của anh đã khiến trong tôi dần hình thảnh lại một ước mơ- ước mơ được khoát lên mình chiếc áo “blouse trắng”. Ngày bé tôi cũng đã từng mơ như thế nhưng tôi không dám nghĩ rằng sẽ có ngày nó trở thành hiện thực. Nghề bác sĩ rất khó, thật sự rất khó, hằn chỉ là công việc dành cho những người tài giỏi, mà tôi thì… Nhưng, chính nghị lực phi thường của anh Tùng đã tiếp thêm cho tôi niềm tin. Ngoài kia còn biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh, họ cũng có mơ ước nhưng lại không có khả năng để thực hiện nó. Và tôi muốn mình có thể là người giúp đỡ được cho họ. Tôi muốn được chữa lành những căn bệnh, những vết thương trên người họ, tôi muốn họ thấy sự hiện diện của chính họ trong cuộc sống này, và tôi muốn chứng minh rằng họ là những con người có ích.

Hiện tại tôi chỉ là một học sinh lớp 10, tôi chưa có khả năng đề làm những việc lớn lao đến vậy. Nhưng, vẫn còn hai năm nữa để “cá chép hóa rồng”, và tôi tin mình làm được.

Lỗ Tấn đã nói đúng, mơ ước hoải bão không tự nhiên mà có, cũng không tự dưng thành. Bản thân tôi lúc này đang cố gắng học tập vì hoài bão của mình, vì niềm tin của gia đình, thầy cô và bạn bè. Còn bạn, bạn đã lựa chọn cho mình ngành nghề nào chưa? Nếu chưa thì hãy nhanh lên nhé. Thế giới này đang chờ đón sự hiện diện của bạn, của tôi và của tất cả chúng ta đấy.

Tin liên quan

Comments are closed.

Paste your AdWords Remarketing code here