Bài viết “Chắp cánh ước mơ”

Loài cây nào cũng lớn lên từ mặt đất, thành công nào cũng được thắp sáng từ hoài bão, ước mơ. Ước mơ làm cho con người ta có chí tiến thủ, có mục tiêu đi lên và làm cho cuộc sống này không trở nên nhàm chán. Mười tám tuổi, đương nhiên tôi cũng có ước mơ dành riêng cho mình. Tôi ước mình có đầy đủ tố chất của một thương gia giỏi, có khả năng quán xuyến công việc cũng như mềm dẻo, linh hoạt trong giao tiếp.

Để thực hiện và đạt được ước mơ của mình, tôi đã vạch ra kế hoạch cho mình trong tương lai. Ngay từ nhỏ, tôi đã thích giao lưu, làm quen và kết bạn. Tôi thích tương lai của mình cũng trở nên sinh động, năng nỗ trong hoàn cảnh làm việc giữa những đối tác trong và ngoài nước. Kinh doanh là mục tiêu để tôi hướng tới nhằm đạt được ước mơ của mình. Và tôi quyết định chọn khối D là khối thi chính của tôi trong kì thi đại học sắp tới. Tôi thích ba môn toán, văn, anh vì chúng có những cái hay riêng, thú vị riêng. Môn toán giúp tôi học cách lôgic, nhạy bén trong công việc. Môn anh là phương tiện để tôi giao tiếp, làm quen và học hỏi những điều hay ho ở nước bạn. Và môn văn như một người thầy giúp tôi ghi nhớ những đạo lí, lẽ phải trên đời: dù đi đâu, về đâu, làm gì và thành công như thế nào thì cũng luôn nhớ về truyền thống dân tộc, giữ gìn màu da và tiếng nói dân tộc.

Trên lớp, tôi đầu tư nhiều vào hai môn toán, anh. Tôi tập giải quyết những đề thi đại học môn toán. Tôi cảm thấy khó khăn rất nhiều trong việc tự ngồi giải những bài toán khó; chúng lấy rất nhiều thời gian của tôi. Thế nhưng mỗi lần nghĩ tới những hi vọng diễn ra trong tương lai, nghĩ về niềm tin của mẹ ở nhà dành cho mình, tôi lại có thêm động lực để đi tiếp.

Đối với môn anh văn, tôi nghe lời cô, cố gắng làm thật nhiều bài tập; học trong lớp lẫn học trong sách; làm càng nhiều bài tập thì sẽ tạo ra cho mình một sự nhạy bén, quen tay. Từ vựng thì từng ngày dành ra nửa tiếng để học, tích góp dần dần, xem đi xem lại để không bị quên hoặc viết chúng ra những mẫu giấy nhỏ để dễ dàng mang theo học nếu cần thiết.

Còn môn văn, tôi luôn cố gắng nghe kĩ, tập trung những gì thầy cô giảng trên lớp. Là học sinh nội trú, tôi không có điều kiện để học trên máy tính hay góp nhặt những tư liệu trên tivi. Tôi kiếm những bài văn hay trên thư viện để về đọc để học hỏi kinh nghiệm làm văn. Tranh thủ những giờ ra chơi để học văn, đặc biệt cần nắm vững về tác giả, hoàn cảnh sáng tác của một tác phẩm văn chương và ý nghĩa rút ra sau mỗi bài học.

Bên cạnh đó, chúng ta cần nên học hỏi kinh nghiệm học tập của những thế hệ đã đi trước. Đừng nên chỉ tập trung sâu vào những môn thi đại học mà phớt lờ tất cả những môn học khác. Để đến với ngưỡng cửa đại học, đừng quên, ta còn phải bước qua kì thi tốt nghiệp quan trọng. Vì vậy, cách tốt nhất là đừng nên học quá đều các môn hoặc chỉ tập trung những môn thi đại học, chúng ta cần phải biết lập ra kế hoạch cho mình sao cho thật hợp lí, học nhiều những môn nào và học ít lại những môn nào để có thể vượt qua cả hai kì thi một cách có hiệu quả nhất.

Đứng trên phương diện là học sinh lớp Mười hai, chúng ta đang rất băn khoăn trong việc chọn hướng đi cho mình. Sống mà không có mục đích thì thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Ước mơ chính là ngọn đèn soi tỏ, dẫn ta đến với ánh sáng của tương lai. Đừng ngại ngần gì mà không dám mơ, dám ước, dám hi vọng. Bản thân mỗi con người không phải sống để khẳng định sự tồn tại của mình trên trái đất này mà còn là để thổi vào đó cái hồn của sự sống, của những hoài bão và nỗ lực để làm cho cuộc sống này trở nên thực sự có ý nghĩa.

 

Tin liên quan

Comments are closed.

Paste your AdWords Remarketing code here