Ước mơ muốn trở thành Bác Sĩ

Nguyễn Thị Tuyết Mai

THPT Nguyễn Thượng Hiền - 12A1

-“Sau này lớn lên, con thích làm nghề gì?”

-“Dạ, con muốn làm bác sĩ” .

Những lời nói ngây ngô, dễ thương từ một đứa trẻ với biết bao suy nghĩ thật giản đơn nhưng cũng thật kiên quyết, bởi lẽ nỗi đau mà đứa bé ấy đang phải gánh chịu chỉ có những vị mặc áo blouse trắng mới có thể chữa khỏi được.

Năm cô bé ấy vừa tròn 6 tuổi, người ông thân yêu mà cô bé kính mến nhất qua đời vì bệnh suy tim, từ đó trong tiềm thức cô bé đã in sâu căn bệnh đã cuớp đi người ông thân thương. Nỗi đau mất người thân kéo đến đã thôi thúc cô bé quyết tâm lớn lên sẽ trở thành một bác sĩ để có thể chữa trị bệnh tật cho người thân  trong gia đình. Phải, lúc đầu chỉ là đơn giản thế thôi, cô bé ấy chỉ nghĩ đến đau thương của gia đình mình và xem nó là mục tiêu phấn đấu. Ước mơ được khoác chiếc blouse trắng, ước mơ được cứu sống người bệnh, ước mơ được chiến đấu với tử thần để giành lấy sinh mạng nhỏ nhoi của mỗi con người đã khắc ghi một cách sâu đậm trong tâm hồn cô bé, cùng với đó là nỗ lực phấn đấu không ngừng học hỏi không ngừng để đạt được mục đích của mình.

Thời gian cứ thấm thoát trôi, chẳng mấy chốc cô bé năm nào đã trưởng thành hơn, chin chắn hơn và cô đã chờ đợi đến lúc sắp được thực hiện ước mơ của mình. Đó không còn là những suy nghĩ bồng bột, ngây thơ, nhí nhố của tuổi nhỏ, đó cũng không còn là những suy nghĩ đau thương từ sự mất mát của gia đình, mà đó là sự đồng cảm, sẻ chia với những số phận bất hạnh trong cuộc sống. Quãng thời gian trưởng thành của đời người đã giúp cô biết nhiều, hiểu nhiều và thấy cũng nhiều: bởi cô đã gặp những hoàn cảnh còn bất hạnh, đau khổ mất mát còn hơn cô rất nhiều lần: những em bé mồ côi cha mẹ không may bị bệnh hiểm nghèo qua đời; những em bé vì bệnh tật, sức khỏe, bị ung thư, bị bệnh tim khao khát được đi học dù cho đó mãi mãi là ước mơ xa vời, vô vọng… Bệnh tật, nghèo đói, thiên tai đã cướp đi biết bao tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên, hiếu học. Cô đã gặp những mảnh đời bất hạnh ấy trên tivi và thấy tim mình như thắt lại. Bởi lẽ cô cảm thấy mình thật sự may mắn, hạnh phúc vì vẫn còn có một gia đình, vẫn còn có cha mẹ yêu thương và vẫn còn có vinh dự cắp sách đến trường, được đi học, được có cơ hội thực hiện được ước mơ của mình. Cô đã suy nghĩ: phải làm gì để giúp những đứa trẻ đáng thương kia: những em bé mồ côi, những em bé sinh ra đã mang bệnh tật, mang hình hài không giống mọi người. Bởi lẽ cô muốn đem lại hạnh phúc , nụ cười, niềm vui cho người khác, đó cũng chính là hạnh phúc, là nụ cười cho chính bản thân cô. Niềm vui khi được đau cùng nỗi đau của mọi người, niềm vui khi được cười cùng hạnh phúc của người khác, đã in sâu trong tiềm thức cô, là động   lực giúp cô vươn lên để cố gắng hơn, kiên trì hơn.

Cô gái ấy không thông minh, không giỏi nhưng cô ấy có tấm lòng: tấm lòng vì mọi người và tấm lòng đó được thể hiện qua “QUYẾT TÂM ĐẬU ĐẠI HỌC” bởi chỉ có cách đó cô mới có thể thực hiện được ước mơ của mình, ước mơ của nghề bác sĩ, ước mơ xoa dịu nỗi đau con người. Và cô bé ấy cũng muốn nhắn nhủ với tất cả các bạn khác-những người cũng sắp phải đối mặt với sự kiện trọng đại lớn nhất trong đời mình đó là-ngành nghề vĩ đại nhất, cao thượng nhất, tốt nhất, có ích nhất và “hot” nhất cho dù là công nhân vệ sinh, chạy xe ôm… hay giáo sư, tiến sĩ… Đó chính là những ngành nghề đem lại hạnh phúc cho mọi người.

 

 

Tin liên quan

Comments are closed.

Paste your AdWords Remarketing code here